Con yêu mẹ!
Con được mười một tháng. Cất tiếng nói bập bẹ đầu đời, con gọi: “Mẹ”. Tiếng gọi ấy đã trở nên thân thương, thiêng liêng biết bao khi con mỗi ngày một lớn dần, khi con được ở bên mẹ, được mẹ chăm sóc, che chở...
Mẹ ơi! Mẹ có nhớ ngày đầu tiên con đi học không? Mẹ đưa con đi qua những hàng cây xanh mát. Buổi sáng mùa thu tháng chín. Ðến cổng trường, mẹ dừng lại và để con tự bước qua cánh cổng rộng lớn. Nhìn hàng người đông đúc, trong con có chút sợ hãi của một cô bé con nhút nhát. Vì con quen có mẹ bên cạnh mọi lúc, mọi nơi nên con nghĩ không cần làm quen với việc tự mình bước đi. Nhưng con đã nhầm! Buổi sáng hôm ấy, mẹ đưa con đến bên cô giáo và nói thầm: “Can đảm lên con! Ðây là trường học của con, là thế giới của con, hãy chứng tỏ con làm được!” Và mẹ đứng đó, nhìn con, cười rạng rỡ. Con cũng cười thật tươi tạm biệt mẹ nhưng chỉ để mẹ yên lòng thôi, nước mắt con trực trào ra. Rồi con nhớ đến những điều mẹ dạy con, rằng “trước mọi hoàn cảnh, dù khó khăn đến mấy, hãy làm quen và thích nghi, điều đó sẽ giúp con trưởng thành hơn”. Cũng vì câu nói đó của mẹ mà con, một đứa bé nhút nhát đã gạt nước mắt để bước vào một thế giới mới và chinh phục nó bằng cách “làm quen và thích nghi” như mẹ dạy.
Mẹ luôn như vậy! Luôn dạy con cái theo cách riêng của mẹ, cách mà có thể nhiều bố mẹ thương con quá không dám làm. Có thể vì mẹ thương con theo cách khác, không bao bọc quá nhiều, không để con dựa dẫm vào mẹ hay ai khác, mà dạy con tự lập. Cũng vì cách dạy của mẹ mà con mới trưởng thành. Từ một cô bé nhút nhát, con đã biết cách tự lập, đã dám chạy xe đạp điện một mình đi đăng ký thi trường chuyên và đã đỗ dù điểm không như mơ ước... Mỗi lần khó khăn con đều nhớ đến những điều mẹ dạy, những câu nói ngắn gọn mà chứa chan bao tình cảm, bao sự tin tưởng của mẹ dành cho con. Và bây giờ cho đến mãi sau này, con tin con sẽ không làm mẹ thất vọng, con sẽ mãi là con ngoan của mẹ, con không còn là đứa bé luôn nép sau lưng mẹ, bám chặt lấy vạt áo mẹ không rời, mà là một người trưởng thành hơn, can đảm hơn để chinh phục thế giới của con.
Nếu bày tỏ tình yêu thương dành cho người phụ nữ mình yêu quý, con sẽ luôn chọn mẹ. Bởi bên mẹ con càng yêu mẹ nhiều hơn và và thầm thì mãi một câu không chán: “Con yêu mẹ!”.
Phạm Nguyễn Nguyên Thảo
Câu lạc bộ Phóng viên Tuổi hồng
Tin cùng chuyên mục
- Giáng sinh tràn đầy phúc lạc 26.12.2022 | 08:37 AM
- Viết cho mùa hoa cải 12.12.2022 | 08:58 AM
- Chạm đông 07.11.2022 | 09:00 AM
- Nhạc sĩ quê lúa lan tỏa niềm tin chiến thắng Covid-19 20.09.2021 | 09:13 AM
- Lặng nghe hoa loa kèn 05.04.2021 | 10:28 AM
- Đọc “Gió Thượng Phùng ” 28.12.2020 | 10:14 AM
- Pháo đài đồng bằng 26.10.2020 | 11:25 AM
- Pháo đài đồng bằng 19.10.2020 | 14:02 PM
- Pháo đài đồng bằng 05.10.2020 | 15:55 PM
- Đường trơn chân bước 05.10.2020 | 15:39 PM
Xem tin theo ngày
-
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và Phu nhân thăm Đại học Tổng hợp Quốc gia Yerevan
- Đảng bộ Văn phòng Tỉnh ủy: Tập trung lãnh đạo nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác tham mưu, phục vụ
- Tổng Bí thư Tô Lâm viếng đồng chí Khamtay Siphandone
- Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn hội đàm với Chủ tịch Quốc hội Armenia Alen Simonyan
- Sinh hoạt chuyên đề "Phát huy tinh thần học tập suốt đời, xây dựng xã hội học tập, tạo đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số”
- Tổng Bí thư Tô Lâm tiếp Đại sứ Liên bang Nga tại Việt Nam
- Đảng ủy các cơ quan Đảng tỉnh: Tập trung lãnh đạo, chỉ đạo tiếp tục tổ chức tốt Đại hội đảng bộ, chi bộ cơ sở, nhiệm kỳ 2025 - 2030
- Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn dự Tọa đàm doanh nghiệp Việt Nam – Armenia
- Tập đoàn ThaiBinh Seed đẩy mạnh ứng dụng khoa học công nghệ trong nghiên cứu, phát triển giống cây trồng
- Sắp xếp tổ chức quân sự địa phương đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới